mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay161
mod_vvisit_counterHôm qua170
mod_vvisit_counterTuần này331
mod_vvisit_counterTuần trước1214
mod_vvisit_counterTháng này2309
mod_vvisit_counterTháng trước4949
mod_vvisit_counterTất cả258031

Tháng 8 chớm nở những yêu thương

Tháng 8 – Em trả lại mùa Đông những cơn gió rét căm căm, tái tê da thịt..Gửi lại mùa Xuân sức sống căng tràn,vạn vật sinh sôi.. Em tìm đến mùa Thu thân thương, tắm mình trong những giọt nắng mát mẻ hít hà mùi hoa sữa, ngắm nhìn những bóng hình bé nhỏ lấp ló trên những con đường rợp bóng cây..

27090930

Những ngày cuối hạ đã trôi qua, chút nóng nực dần biến mất,cuốn đi những bâng khuâng,heo hắt.Em mở lòng mình,đón tháng 8 yêu thương.Tháng 8 đến,dịu dàng và bình yên đến lạ.Xanh xao những hàng cây,miên man những con đường.Tháng 8 mang đến sự ồn ã với những con phố ngập bóng mưa, ồn ào.Tháng 8 đi ngang hiên nhà một ngày mùa thu xôn xao, gió đậu trên tay em,nhảy múa..

Em tự đặt tên cho tháng 8 là tháng yêu thương. Là tháng ý nghĩa nhất với em trong một năm. Là tháng ghi lại giây phút e chào đời, là khoảnh khắc em chúm chím môi cười ,hé tròn đôi mắt.Tháng 8 cũng là tháng ghi dấu những kỉ niệm an vui bên gia đình,bạn bè,người thân.Tháng 8 mở màn cho những cuộc vui không dứt,những chuyến đi rộn rã tiếng cười.Tháng 8 yêu thương…

Tháng 8 về trên từng nhịp gõ kim đồng hồ.Sáng nay ngủ dậy, lướt facebook,thấy bạn bè gần xa đón chào tháng 8 với những dòng status nhẹ nhàng.Em mỉm cười.Nhanh thật,tháng 8 đến rồi..

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh đẹp về tháng 8

Tháng 8 nơi em ở, ngập tràn hương hoa sữa. Nắng bỏng rát hơn những nơi khác nhưng lại đậm đà mùi vị quê hương .Là nơi thành phố đông đúc với nhịp sống nhanh, không dừng lại.

Tháng 8 rì rào những cơn mưa đầu mùa. Mưa chỉ đủ ướt làn áo mỏng,mưa tí tách bên hiên nhà,là niềm vui của lũ trẻ con đùa nhau tíu tít,là cảm giác thích thú khi đùa nghịch dưới mưa,mưa tháng 8 khiến lòng người bâng khuâng đến khó tả,có lúc lại là nỗi nhớ miên man về một kí ức đã phôi pha..

Tháng 8 ngày dài đêm ngắn mà lại trôi nhanh quá đỗi.Những chiếc lá xanh non chớm hè còn bé xíu,chẳng mấy chốc lại nhuốm vàng,lả lơi giữa nền đất rồi lụi tàn.Giá mà cứ cầm mãi cái màu Nắng ấy  thật lâu thì chắc những chiếc lá kia cũng không sẫm màu nhanh đến vậy..

Tháng 8 em được hòa mình trong dòng nước mát lạnh của biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ nhịp nơi mạn thuyền. Hít hà cái vị mặn mà ngoài biển khơi với những dấu chân lún mình trong cát..

Tháng 8 chôn dấu những mất mát,phủ lấp bằng tiếng cười. Thêm tuổi mới thiếu vắng một bàn tay để sánh đôi,nhưng lòng vẫn an nhiên,tim vẫn ấm.

Tháng 8 em tự dành cho mình những lời yêu thương có cánh,chúc em những nụ cười luôn trọn vẹn trên môi,những nỗi buồn sẽ phai phôi,một ngày không xa hạnh phúc sẽ mỉm cười với em…

 

Nguồn : sưu tầm Internet

 
Tạm biệt Tháng 5

Nói lời chào tạm biệt tháng 5

Tháng 5 vẫn nhẹ nhàng đi qua như thế, không quá ồn ào cũng chẳng đủ tĩnh lặng, không quá bon chen cũng chẳng mang dại khờ.

Những ngày đầu tháng 6, bằng lăng phai màu, từng cánh phượng hồng nghiêng mình chuyển sắc, rực đỏ cả bầu trời. Lâu rồi không có thời gian, hay nói đúng hơn là không dành thời gian để viết cái gì đó. Nhấp chuột vào những thứ quen thuộc từ rất lâu không viết, thấy cảm xúc mắc nghẹn, đóng kẹt như chính lòng mình lúc này. Hà Nội tất bật, vội vàng quá, có lúc thấy chênh vênh, muốn ngược dòng trở về ký ức của những ngày tháng 5, năm ấy...
Tháng 5, còn lại một khoảng sân trường ngập màu xanh biếc miên man cùng phượng hồng, thấp thoáng đâu đó tà áo dài giữa góc sân, nụ cười và nước mắt cứ thay nhau trong ngày chia tay cuối cấp. Ai rồi cũng một thời trải qua những ngày như thế, thấy trong tim khẽ nhói, muốn níu giữ thật lâu giờ phút ấy. Bao nhiêu mùa chia tay, bao nhiêu ngày phượng hồng đỏ lửa, bao nhiêu mùa về trên phố nhưng những ngày tháng 5 ấy vẫn như sống mãi với thời gian, mỗi lúc nhớ về thấy tim đập nhanh hơn và khao khát được trở lại đến kỳ lạ.
Tháng 5 vẫn đấy, lưu luyến trong tim, trong mắt, trong tay, trong tâm hồn; trái tim lại kịp rực đỏ cho một mùa đi qua trở lại. Cuộc đời có mấy khi vẹn nguyên cho những giấc mơ muốn níu, những khoảnh khắc muốn giữ và những kỷ niệm không muốn quên. Có một thời như thế, phượng đỏ lấp ló qua những tán cây xanh, bằng lăng vươn mình khoe sắc tím. Một thời hồn nhiên đến ngây dại, mọi thứ đều chân thành, vô tư và đáng yêu. Nhớ quá, nhớ đến phát khóc nhưng tất cả mãi mãi là kỷ niệm, cất sâu ở một nơi là hộp quá khứ mà nó thì chẳng thể có chìa để mở.
Tháng 5, quê tôi miền Trung, mùa này nắng đổ lửa cộng thêm gió Nam Lào như muốn thiêu đốt tất cả. Thiên nhiên khắc nghiệt là thế nên dường như sống trong môi trường đó con người ta dạn dĩ hơn, kiên cường hơn. Xa nhà, lên thành phố học tập hơn ba năm, con số ấy chẳng gọi là nhiều nhưng cũng đủ để đong đếm được nỗi nhớ quê hương của người xa xứ. Gió Lào gieo vào ký ức, những ai trải qua ngày tháng năm ấy, dù có đi đâu, sống và làm việc nơi nào cuối đời cũng chẳng thể quên. Gió Nam Lào đến mùa lại thổi, như một vòng tuần hoàn của cuộc sống, của đời người, để cho ta biết dù khó khăn, vất vả vẫn bước, vẫn đi, vẫn quay theo cuộc sống chứ không dừng và không là một điểm chết trong cuộc đời này.
Tháng 5, tôi nhớ tuổi thơ, nhớ nó. Thuở ấy, có tường rào bằng cây găng dại, buổi trưa hai đứa thường trộm gạo, trộm lửa của bố mẹ ra chỗ đó nấu cơm chơi đồ hàng; không ngọn khế, gốc na, cây sắn nào trong vườn nhà ông ngoại không trèo. Những trưa hè trốn ngủ trưa, hai đứa vắt vẻo trên ngọn cây trứng gà buôn đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Ngày ấy, nơi nào có tôi là nơi đó có nó, ngược lại nơi nào có nó cũng không thể thiếu bóng tôi. Tuổi thơ của tôi 10 phần ký ức thì đến 9 phần luôn có nó, cùng nhau chơi, cùng học, cùng ngủ…
Ngày vào cấp 3, chia khối nên mỗi đứa một lớp. Không biết vì sự cách trở của vách tường lớp học hay sự đổi thay trong tâm hồn hai đứa, vẫn cùng chung nhau một con đường đến trường, vẫn trò chuyện nhưng dường như sự vô tư của những ngày tháng tuổi thơ ấy không còn. Càng lớn, càng trưởng thành người ta lại càng sợ cô đơn, càng lớn càng dạn dĩ con người ta lại càng bất an, nuối tiếc, muốn quay trở lại những ngày năm ấy. Giờ phút này, tôi ước ao giá lại được trở về những ngày thơ dại như thế!
Bao lâu rồi tôi không còn được ngủ chung cùng nó, được vắt vẻo ôm nhau đi trên con đường làng. Bao lâu rồi tôi không cùng nó ngồi ôm radio nghe chương trình ca nhạc yêu thích, hai đứa không đứng trên trần nhà nói chuyện. Rồi ngày sinh nhật nó vắng tôi, ngày sinh nhật tôi không có nó… Người ta bảo: “Hạnh phúc tựa như hạt cát mỏng manh, giữ càng chặt cát càng rơi mau. Khi chúng ta hờ hững xòe tay, những hạt cát sẽ nằm im ngoan ngoãn". Đôi lúc hờ hững quên đi một phần tuổi thơ, quên đi nó nhưng mỗi lần gặp lại vẫn vẹn nguyên, tinh khôi như cái thuở ấy.
Nhìn lại từng ký ức mỏng manh, thoáng đi rồi lại bất chợt ùa tới như chiếc kim phút, không quay liên tục như kim giây, cũng không báo trước cho người ta biết mốc thời gian cố định như kim giờ. Từng giây phút trôi qua trong lặng lẽ, trong êm ả, để rồi lúc cần thiết lòng mới chợt thổn thức rằng mỗi phút đi qua cũng quan trọng như dòng ký ức đã rơi mất, bỏ lại sau lưng bao tháng ngày. Có lẽ thứ mà người ta nhớ nhất chính là tuổi thơ, Những ký ức ngày ấy đã giúp cho cuộc sống thêm một phần ý nghĩa, khoảng trời rộng, hai đứa trẻ và những ước mơ.
Tháng 5 vẫn nhẹ nhàng đi qua như thế, không quá ồn ào cũng chẳng đủ tĩnh lặng, không quá bon chen cũng chẳng mang dại khờ. Tháng 5 cho ta nhớ về những gì đã cũ, đã xa, từng một thời khờ dại. Nếu dừng lại một phút giây nào đó, bạn sẽ nhớ gì cho những điều đã qua, mong đợi gì cho những cái đang đến, chờ đợi gì cho những cái sẽ đi qua đời mình? 20 tuổi, đã có lúc thấy mình như rơi vào vực thẳm không lối thoát, không một tia hy vọng, chông chênh những cảm xúc và đôi khi không đủ can đảm để viết tiếp những giấc mơ. Cứ thấy mình như một hình hài nhỏ bé đứng giữa xa lộ cuộc đời nhiều lối mà không biết rẽ vào lối nào, bởi con đường nào cũng thấy tăm tối sương mù che kín lối.
20 tuổi cũng không cho phép con người ta gục ngã quá lâu, tự nhủ phải mạnh mẽ, rồi tất cả sẽ qua và xây tiếp giấc mơ mình đang dang dở. Ngoài bầu trời rộng lớn kia tự hỏi mình sẽ đi được những đâu và dừng chân ở đâu, chỉ biết ngày hôm qua ở lại một sân ga xa xôi nào đấy, còn giờ phải đủ mạnh mẽ, nắm chặt hành lý và vững tin để bước tiếp vào một sân ga kế tiếp, nơi được là chính mình.
Xin nói lời chào tạm biệt tháng 5 yêu thương, tạm biệt cả cái tôi của một thời quá khứ, những khoảnh khắc đã đi qua, từng nhịp đập của cảm xúc và lý trí để mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và trân trọng cuộc sống hơn. Bình minh chỉ đến vào ngày mai chứ không quay về ngày cũ. Những ký ức ngày ấy dù có khao khát đến nhường nào cũng chẳng thể quay về, chỉ là nó được gói gém trong hồi tưởng để ta biết mình đã sống những ngày như thế: tinh khôi, vẹn nguyên và đầy ắp kỷ niệm.
Sắc tím đến nao lòng của bằng lăng vẫn thôi thúc và thách thức ánh mắt của những người không lỡ lưu luyến quá khứ của ngày đã cũ. Lại một mùa hè nữa về, trên phố chiều nay có cánh phượng nào khẽ rơi. Viết cho ai đó, ở một nơi nào đó hay chỉ đơn giản là cho chính mình, cho cái ngu ngơ, cho những mỏng manh trong quá khứ, để rồi một ngày nào đó khi đọc lại có thể tìm cho chính mình những khát khao, những ước mơ… để lại được sống là chính mình.

 

Nguồn : st Internet

 
Thơ Yêu nghề Kế toán

BẢNG CÂN ĐỐI KẾ TOÁN

Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn
Dẫu biết mình tài sản chẳng hơn ai
Phải bổ sung bằng nguồn vốn đi vay
Chỉ mong được có em trong vòng tay duyên Nợ 
Ta quen nhau cũng gần hai niên độ
Biết bao nhiêu nghiệp vụ đã phát sinh
Tình yêu đâu là tài sản hữu hình
Mà sao cứ hao mòn theo năm tháng 

Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán
Cứ ngỡ tình mình lãng mạn quá đi
Gặp thường xuyên, anh sợ khoản phải chi
Mà định kỳ em lại không đồng ý 

Em đâu hiểu cùng tình yêu còn song hành tình phí
Anh phải hạch toán làm sao cho hợp lý cả hai bên

Xa em rồi anh mới lại hiểu thêm
Đường đến tim em phải dự phòng đau khổ
Để có tình yêu đôi khi đành chịu lỗ
Nhưng tình yêu đâu phân bổ được nhiều lần 

Đến bây giờ anh vẫn mãi phân vân
Không hiểu tình yêu có cần tìm nguyên giá
Nỗi đau kia có thành Nợ mà anh phải trả
Xin để anh kết chuyển hết vào tim

Em có về xem lại nhật ký chung
Kỷ niệm một thời ta cũng nhau ghi sổ
Anh dự toán tình ta không dang dở
Em thì thầm: “Đừng ghi đỏ nhé anh!”

Thư tình anh bản báo cáo mong manh
Anh trao vội không thuyết trình gì cả
Bởi anh nghĩ ta không còn xa lạ
Chế độ hiện hành đã nói hộ lòng anh

Những lời yêu thực tế đích danh
Những tâm sự bình quân anh nói được
Những ước mơ nhập sau mà xuất trước
Em mỉm cười ghi nhận hết lòng anh

Còn nhớ không em những buổi chiều
Những chiều mưa chứng từ nào tả xiết
Lời nồng nàn anh trao em chi tiết
Thật dịu dàng em tổng hợp hết tình anh

Em trở về nhận lại vốn liên doanh
Kiểm kê lại những lần anh sơ ý
Kỷ niệm dẫu thừa xin em đừng xử lý
Để anh mãi coi là chi phí dở dang...

 
Bác Hồ kết tinh hồn dân tộc

BÁC HỒ - KẾT TINH HỒN DÂN TỘC

 

 

Description: Bác Hồ

 

 

Bác Hồ – Người đã dành trọn cuộc đời, tâm huyết của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Người đã mãi đi xa, nhưng hình ảnh về một lãnh tụ vĩ đại, đáng kính, được nhân loại biết đến và kính nể thì mãi vĩnh hằng trong trái tim mỗi thế hệ người Việt Nam chúng ta và bạn bè quốc tế. Bác Hồ – một con người giản dị, nhưng toát lên linh hồn của cả một dân tộc.

Bác Hồ – Tên gọi thật thân thương

Thế hệ trẻ chúng ta không ai may mắn được gặp Bác Hồ, nói chuyện với Bác, nhưng hình ảnh về Bác thì thật gần gũi, gần gũi như chính những người ruột thịt, những người máu mủ của chúng ta vậy. Khi nhỏ, đến trường chúng ta biết đến Năm điều Bác Hồ dạy, vào Đội, lớn lên chúng ta phấn đấu được vào Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, rồi cao hơn nữa là được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Bất cứ khi nào, thời điểm nào, tên gọi Bác Hồ, hình ảnh về một vị lãnh tụ, người đã mở đường cho chúng ta đi, vẫn mãi sát cánh bên chúng ta, dìu dắt, động viên và răn bảo chúng ta.

Một con người – Một cuộc đời – Một dân tộc

Nói đến Việt Nam, bè bạn quốc tế đều biết đến Chủ tịch Hồ Chí Mình, nói về Người bằng tình cảm tôn trọng và khâm phục. Từ lâu hình ảnh của Người trong con mắt họ đã là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ – một dân tộc anh hùng, mà ở đó con người thật hiền hoà, chịu thương chịu khó trong lao động sản xuất, nhưng cũng vô cũng dũng cảm, kiên gan trong đấu tranh giành lại độc lập, tự do cho chính mình.

Biết về Bác, thăm quê Bác, thăm ngôi nhà Người đã từng sinh sống khi nhỏ, theo dấu chân bác trên suốt con đường hoạt động cách mạng qua các di tích, được nghe kể về Bác…chúng ta càng thấy kính nể Người hơn, và mới phần nào thấu hiểu tại sao cả dân tộc Việt Nam chúng ta coi Người như Cha, thờ ảnh Người ở những nơi trang trọng nhất và gọi Người bằng cái tên gần gũi nhất. Không ai có thể đếm được hết các vì sao trên bầu trời, bởi mỗi vì sao đó là hiện thân, là hiện hữu cho chính công lao, cho tình cảm mà Bác đã dành cho cả dân tộc Việt Nam chúng ta.

Cái giản dị trong phong cách sống của Bác đã tạo nên hình ảnh về một vị lãnh tụ rất đỗi gần gũi với dân. Giản dị thôi, nhưng không hề giản đơn, bởi bên trong chính một con người giản dị đó là một trí tuệ vĩ đại, một thiên tài về nghệ thuật quân sự, một nhà văn hoá có tầm nhìn rộng. Đó cũng là hiện thân của một dân tộc có sức mạnh tiềm tàng, bền bỉ và tự lực. Một vị lãnh tụ đáng kính với căn nhà ba gian (Nhà 58 – Khu Di tích Phủ Chủ tịch), hay sau đó là một ngôi nhà sàn đơn sơ. Nếu có ai đó được biết đến các giai thoại về mấy lần chuyển nhà của Bác trong Khu Di tích Phủ Chủ tịch thì còn có thể hiểu sâu sắc hơn nữa cái chất giản dị nơi Bác. Chính sự giản dị đó đã làm kinh ngạc bao vị khách cao cấp quốc tế, các nhà báo nước ngoài khi đến thăm nơi ở và làm việc của Bác. Ai đã từng vào thăm Phủ Chủ tịch và được thăm nơi Bác làm việc, tiếp khách, nghe giới thiệu về những ngày Bác làm việc nơi đây, thì còn kinh ngạc hơn về tấm lòng một lòng vì dân, vì nước của Bác. Thăm căn nhà 67, không ai không thấy bùi ngùi thương Bác. Thương Bác bởi Bác không còn với chúng ta nữa, thương Bác bởi Bác không thể được hưởng trọn niềm vui toàn thắng của dân tộc. Càng thương Bác ta càng thấy tôn trọng Bác hơn, yêu Bác hơn, tự hào về Bác hơn, tự hào về dân tộc Việt Nam của chúng ta hơn.

Cuộc đời hoạt động cách mạng, hiến dâng đời mình cho lý tưởng cách mạng đã phác hoạ cả một giai đoạn lịch sử của một dân tộc từ bùn đen nô lệ vùng lên giành lại tự do, làm gương sáng cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và xây dựng Chủ nghĩa xã hội. Người là kết tinh của dân tộc, là đại diện tiêu biểu nhất cho một dân tộc, là người con, người cha của một dân tộc anh hùng, kiên trung.

Một con người – Muôn vàn tình yêu thương

Cả cuộc đời, Bác đã dành trọn tình yêu thương của mình cho đồng loại, cho dân tộc. Đó là một thứ tình cảm được thể hiện bằng chính những cử chỉ nhỏ nhất đến những hi sinh cao cả nhất: Bác sẵn sàng nhường miếng cơm ít ỏi của mình cho người khác, bớt lại từng hạt gạo giúp đồng bào qua cơn hoạn nạn, hi sinh cả tình cảm riêng tư của mình cho cách mạng, cho dân tộc. Đó là những tính cách đã đi vào bản chất của mỗi con người Việt Nam, được tôi luyên qua lửa đạn chiến tranh, qua gian nan đời thường. Nhưng ở Bác cái thứ tình cảm đó dường như có gì đó thiêng liêng hơn, trân trọng hơn, không bởi một lẽ Bác là lãnh tụ của chúng ta.

Người dành tình yêu thương, sự quan tâm đặc biệt của mình cho các em nhỏ, các cụ già, những người tàn tật. Đúng vậy, có ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh, và cũng chẳng có ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng các em nhi đồng. Sự quan tâm, chăm sóc của Bác không phải bột phát, nó cứ thường xuyên, tự nhiên như chính một thành tố cố hữu tạo nên tính cách một con người. Ở Bác có cả một biển cả tình yêu bao la không bao giờ cạn.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ dành tình yêu vô bờ bến của mình cho nhân loại, cho nhân dân, Người còn là một nhà thơ. Thơ của Bác có tình yêu thiên nhiên, nhưng phảng phất trong từng vần thơ đó là một tấm lòng luôn hướng về Tổ Quốc (khi xa), là một tinh thần thép, lạc quan vào thành công tất yếu của sự nghiệp cách mạng. Có ai ngắm một bông hoa nở cũng một dạ nghĩ về sự nghiệp giải phóng dân tộc? Có ai bị gông cổ, xích chân, lê bước trên đường dài mệt mỏi mà vẫn có thể hát ra được những câu thơ lạc quan, yêu đời? Phải có một tinh thần, phải có một ý chí, môt nghị lực và trên hết là phải có một tình yêu. Tình yêu đó dành cho ai, tất cả chúng ta đều biết.

Một con người – Một tư tưởng lớn

Chất giản dị trong bộ quần áo nâu, đôi dép cao su đã làm nên một anh hùng dân tộc, danh nhân văn hoá thế giới, một nhà tư tưởng lớn. Cả thế giới biết đến điều đó, và chúng ta thấy tự hào về điều đó. Sự vận dụng các lý luận cách mạng của Chủ nghĩa Mác-Lênin một cách linh hoạt, sáng tạo và thực tiễn cách mạng Việt Nam; sự khéo léo trong kết hợp sức mạnh các bộ phận dân tộc, sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại; sự khéo léo, có tầm nhìn xa trong giải quyết các mối quan hệ quốc tế, mối quan hệ với các nước láng giềng, hay với các nước XHCN anh em….tất cả những cái đó được hội tụ trong con người Hồ Chí Minh. Thực tế tuyên truyền, vận dụng và đúc kết các vấn đề về tư tưởng Hồ Chí Minh của Đảng ta lại lần nữa chứng minh chất vĩ đại trong con người Bác.

Bác Hồ – cái tên gọi thật đỗi thân thương, gần gũi. Bác Hồ – một tư tưởng lớn trong một con người giản dị. Bác Hồ – vị lãnh tụ của chúng ta, là kết tinh văn hoá của cả dận tộc Việt Nam. Bác Hồ – Người mãi mãi cùng chúng ta trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc./.

 

 

 


Trang 5 trong tổng số 47
free pokerfree poker
Flag Counter